Tạp chí công nghệ Việt Nam

Phụ nữ thích làm dáng

Trong tất cả nhưng người đàn bà sống trên cõi đời có một thiên tính độc đáo nhất là thích làm dáng. Không người đàn bà nào không ưa làm dáng, cốt là làm sao mình trở thành cái đích cho những kẻ khác dòm ngó. Tâm lý sâu xa nhất của phụ nữ ngày xưa cũng như ngày nay là họ luôn coi mình là quan trọng, quan trọng hóa ngay trong câu nói, giọng cười, dáng đi, tướng đứng, từng cử chỉ, từng hành động đều hướng về làm dáng. Đi đường cũng như lúc ở nhà, những cô gái đến tuổi cập kê, thời kỳ ái tình chính thức lên tiếng, trái tim họ hoàn toàn rung động vì ân tình, thì lúc đó chính là lúc ưa làm dáng hơn ai hết. Những người con gái bao giờ cũng tự cho rằng tính làm dáng là một bẩm tính. Làm dáng là cả một nghệ thuật, từ cái áo cái quần đến những cử chỉ xã giao hằng ngày.

>>> xem thêm: Đời sống tình cảm của người con gái

Nếu bản tính tự nhiên của người đàn bà là làm đẹp lòng kẻ khác, sống thiên về lòng vị kỷ thì tính đó không phải là tính nết xấu, nhưng cũng không phải là không thiệt hại, nếu người đàn bà không ý thức được vai trò lòng vị kỷ của mình thì nó sẽ mang đến cho người đàn bà nhiều tai hại không ít.

Từ bản tính thích làm đẹp lòng kẻ khác, người đàn bà dần dần vượt quá giới hạn hiện hữu của mình và họ tiến đến một phạm vi bao quát hơn. Tính đó là tính ham xã giao. Từ ý mở rộng lòng ham xã giao đi đến mức muốn làm hấp dẫn và khiêu gợi người khác đang sống chung quanh mình. Những đức tính đó, người đàn bà thường hay biểu lộ bằng lời nói bằng cử chỉ và bằng hành động. Tất cả những thái độ đó được gọi chung thành một danh từ là làm dáng.

>>> xem thêm: SEO onpage

Những đức tính làm dáng, ưa xã giao rộng rãi là những sự ham muốn chung và là một trong những đức tính cốt yếu nhất của người đàn bà trong đời sống tình cảm. Người đàn bà luôn luôn muốn coi mình là quan trọng, trong sự quan trọng đó người đàn bà thấy lòng tự ái của chính mình được vuốt ve, nâng niu, chiều chuộng và từ những thái độ tiến đến quan niệm quan trọng bằng cách làm dáng. Không một người đàn bà nào không thấy hãnh diện khi ở những chỗ đông người, trên một địa hạt nào đó như chính trị, văn chương, nghệ thuật mà nơi đó người đàn bà được coi như có khả năng, được nhiều người ngưỡng mộ, mến chuộng tài nghệ mình, tỏ vẻ săn đón, chiều chuộng mình. Lúc đó người đàn bà tự coi như mình đã tạo được một sức hấp dẫn làm say đắm lòng người, có thể tùy ở hoàn cảnh, tùy ở phương diện sẵn có của mình mà lòng tự ái và tính làm dáng nảy nở và phát triển.

 

Trong người đàn bà, nếu những tính tình đó không được kìm hãm, tự nhiên lòng tỵ hiềm, óc ganh ghét, lòng tự ái chiếm ngự và làm cho người đàn bà trở thành độc ác và mất nết.

Tính tự ái là một bản tính đi đôi với bản tính làm dáng, hầu hết các cô gái đều ưa làm dáng, làm dáng vì mong mỏi có người khác chú ý, làm dáng vì người đàn bà muốn cho những người chung quanh hiểu mình biết sống theo thời đại và chạy theo thị hiếu, tuy nhiên tính làm dáng không phải là một đức tính tốt, nếu tính làm dáng cho người con gái tạo thành cho mình một đức tính cá nhân khác biệt hẳn đàn ông, thì trái lại tính làm dáng tạo cho người đàn bà một đức tính kiêu căng, khó chịu.

 

Người đàn bà khi nào ưa làm dáng, tự nhiên người đàn bà trở thành cá tính coi thường người khác và tự cho mình là quan trọng, là cao cả hơn người. Có nhiều người đàn bà cuộc sống vật chất không đầy đủ bao nhiêu cũng như cuộc sống tinh thần không vượt được người chung quanh là bao, nhưng người đàn bà đã coi mình là một thứ người đáng cho người khác đề cao. Người con gái nào có trong người tính làm dáng nhiều, nhất định người con gái đó không bao giờ chiếm được lòng kính yêu của mọi người.

 

Cổ nhân đã từng nói: “Cái nết của người đàn bà xấu nhất là làm dáng”. Nói như vậy thôi đủ thấy là làm dáng của người con gái chính là một cái hố trên đường đời mà ít người con gái nào thoát khỏi. Trong mười người con gái, thì chín người thất bại trên đường đời do tính làm dáng tạo nên. Nếu người đàn ông coi thường chính mình thì trái lại người đàn bà thường coi mình là quan trọng so với người khác.

>>> xem thêm: Sitemap

  1. QUAN TRỌNG HÓA VẤN ĐỀ ĂN MẶC

 

Người con gái nào cũng có một tính thiết yếu khác nữa ngoài lòng vị than và tính làm dáng là thích ăn mặc.

 

Theo quan niệm ngày xưa và cũng là quan niệm chung là người đàn bà nào thích ăn mặc lả lơi, ưa phô trương là người đàn bà không đứng đắn.

 

Sự thật có đúng như thế không ?

 

Tâm lý chung của người đàn bà không phải là người nào ăn sang mặc đẹp là không đứng đắn. Tính không đứng đắn là chỉ có với một số người nào thôi chứ không phải là tất cả. Có nhiều người ăn mặc thật đơn sơ, đứng đắn nhưng thiếu thủy chung, ngược lại có những người hay ăn mặc diêm dúa nhưng vẫn một mực chung tình, một lòng một dạ với chồng. Đặt ra vấn đề như vậy cho chúng ta thấy rằng cách ăn mặc không phải là điều tối hệ trong tình nghĩa vợ chồng, điểm quan hệ được đặt ra có thành vấn đề hay không là tính tình mà con người có thể có trong đời sống tinh thần. Vì vậy chúng ta chớ bao giờ có một quan niệm khắt khe trong tình vợ chồng là đặt trọng tâm vào vấn đề ăn mặc của người vợ mà làm thành một cái mức để xác định giá trị con người.

 

Người đàn bà, con gái nào cũng đều thích ăn mặc sang, mặc đẹp, thích trang điểm, thích chưng diện những gì mình có. Đó là một trong những đức tính phụ thuộc trong thiên tính làm vui lòng người khác mà nên. Cách ăn mặc của người đàn bà không phải chỉ chú trọng vào tính cách kiêu kỳ mà thôi. Tính thích ăn mặc sang trọng là một cái tính phức tạp trong đời sống tâm tình của người đàn bà, vì nó chiếm một vai trò quan trọng trong tính tự ái của người đàn bà.

 

Sở dĩ người người đàn bà chú trọng vào cách ăn mặc là vì theo người đàn bà thì quần áo, vàng vòng, đồ trang sức là một dấu hiệu chứng tỏ sự sung túc, sự giàu sang, quyền lợi và địa vị hiện hữu của mình trong xã hội, đồng thời nó còn là một bằng chứng cụ thể chứng tỏ sự yêu thương của chồng, của cha mẹ nhà chồng trong gia đình đối với họ.

 

Một điều nữa khiến người đàn bà quan trọng hóa vấn đề ăn mặc là vì theo họ thì sự ăn mặc sạch sẽ, sang trọng có thể coi như là một sức sáng tạo, một người đàn bà có thân hình mảnh dẻ, ăn mặc một bộ đồ hợp thời trang hay mang trên người một món trang sức quý giá làm cho họ hãnh diện vì sự có mặt của mình. Bất cứ người đàn bà, con gái nào cũng coi mình là quan trọng. Sự ăn mặc sang trọng làm cho người đàn bà thấy mình đẹp thêm, cao quý thêm.

 

Sự ăn mặc đẹp làm cho người đàn bà coi mình như là một công trình sáng tạo tuyệt kỹ, sự sáng tạo đó có thể coi như là một thành công lớn về mặt tinh thần. Họ so sánh sự thành công đó như một họa sĩ thành công với một bức họa vừa hoàn thành, một nhà văn thành công với một tác phẩm mà họ coi là kiệt tác, hay một nhà kiến trúc thành công với một ngôi nhà mới thành hình v.v…Đối với người đàn bà cũng thế, mặc một cái áo, một cái quần được người ngoài chú ý và khen tặng, họ lấy làm sung sướng và hãnh diện tự coi cách trang sức đó là của mình là một sự sáng tạo và thành công về phương diện tinh thần.

 

Cách ăn mặc được người đàn bà chú trọng không kém bất cứ một vấn đề gì, từ lựa chọn một màu áo, một mẫu hàng thích hợp với chính mình hay may một bộ đồ bởi một người thợ khéo tay. Tất cả những điểm đó đều là những điểm khiến người đàn bà chú sung sướng và hãnh diện. Chính vì thế mà người đàn bà chú trọng vào vấn đề ăn mặc.

 

Khi mặc quần áo ra ngoài đường, được người ngoài nhìn xem, hoặc được khen tặng là đẹp, là sang, là hợp thời v.v…Đối với người đàn bà thật không còn sự sung sướng nào bằng. Không một sự hãnh diện nào hơn. Họ cảm thấy lòng tự ái được ve vãn đúng chỗ và tính kiêu kỳ được dịp bộc lộ. Đối với người đàn bà khi được khen về cách ăn mặc làm cho họ ưa và coi như hoàn toàn thành công trên phương diện chinh phục và ngoại giao. Người đàn bà lấy làm đau khổ khi sự ăn vận của mình không lôi cuốn được lòng ham chuộng của kẻ khác. Không còn gì làm người đàn bà đau khổ hơn khi chính mình nghe người ngoài chỉ trích về lối ăn mặc không hợp thời của mình. Vì mỗi lần bị chỉ trích họ coi như là một thất bại lớn lao trên đường đời trong công cuộc làm đẹp lòng người khác.

 

Một điểm tâm lý nữa là trong người đàn bà không chú trọng nặng nề về ăn mặc, nhưng khi ra chỗ đông người, người đàn bà lại chú trọng vô cùng. Tâm lý người đàn bà thật là dễ hiểu vì họ tự nghĩ, khi trong nhà thì sự ăn mặc không quan trọng bao nhiêu vì tất cả những người trong nhà và thân cận đều hiểu rõ gia đình họ nên ít chú trọng. Ngược lại khi ra đường họ phải làm cho người ngoài chú trọng bằng cách ăn mặc vì họ muốn người ngoài nể họ và coi họ quan trọng hơn lúc ở nhà và để làm cho người khác biết được giai cấp và địa vị của họ trong xã hội.

 

Điểm thứ ba trong lối ăn mặc, là người đàn bà chú trọng vào chỗ cao sang hơn hiện tại. Đàn bà luôn luôn chú trọng cách ăn mặc và săn sóc áo quần một cách chu đáo tươm tất vì người ngoài hơn là trong gia đình. Trong một gia đình thuộc hạng thường, người đàn bà chứng tỏ điều đó bằng cách khi có đám tiệc thuộc vào giới của gia đình mình, khi tham dự tiệc tùng họ không mấy chú trọng đến cách ăn mặc, nhưng nếu có người ở giai cấp cao hơn mời đón, tự nhiên người đàn bà sẽ ăn mặc cao kỳ hơn, tươm tất hơn, diện nhiều hơn và điệu bộ thêm nhiều hơn. Điều này chứng tỏ người đàn bà nhắm vai trò ăn mặc của mình vào chỗ cao hơn, chức tước và quyền quý hơn. Sở dĩ làm như vậy là họ muốn giai cấp trên nể trọng hơn và chú ý hơn.

 

Cách trang sức chưng diện, bề ngoài sở dĩ có là do lòng kiêu sa mà có. Nhìn cách ăn mặc người ta có thể đánh giá được giá trị thực tại của người đàn bà. Có một điều cần lưu ý là tính ăn mặc kiêu sa đôi khi là để che giấu những nét xấu bên trong. Thói thường nếu người đàn bà ăn mặc diêm dúa bao nhiêu, kiêu sa bao nhiêu thì chính người đàn bà đó sống buông thả bấy nhiêu. Thêm một điều khác nữa là cách ăn mặc thường che giấu những sa sút. Nếu người đàn bà có đức hạnh thì không chú trọng đến cách ăn mặc, ngược lại người nào không hoàn mỹ ở tính tình thì thích chưng diện se sua. Đối với người đàn bà ăn mặc diêm dúa lòe loẹt là một đức tính phức tạp nhưng kết cuộc chỉ là do bản tính chú trọng bề ngoài mà ra.

 

Điểm cuối cùng trong việc quan trọng hóa vấn đề ăn mặc là do ảnh hưởng hạnh phúc gia đình. Người đàn bà nào có nhiều hạnh phúc thường không hay chú trọng đến ăn mặc, vì họ cảm thấy đời sống mình quá đầy đủ nên không cần chưng diện se sua làm gì. Chúng ta không lấy làm lạ khi thấy nhiều người đàn bà thích chưng diện, sau khi lấy chồng một thời gian tự nhiên không chú trọng về lối ăn mặc, ngược lại có người từ xưa đến nay không chú trọng về việc ăn mặc nay bỗng chưng diện một cách lạ lùng Cuối cùng chỉ do lòng yêu thương có nhiều hay ít của chồng mà làm cho họ thích ăn mặc vì họ muốn làm cho họ được chồng yêu hơn, hoặc vì chồng thích lối ăn mặc của họ mà họ làm theo.

 

Tóm lại người đàn bà nào cũng thích quan trọng hóa vấn đề ăn mặc của mình, cốt mong cho mọi người chú ý đến mình và đó cũng là một phương thức bảo vệ hạnh phúc gia đình theo người đàn bà quan niệm.

Trinh Trinh

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.